Làm điều phải làm: 6/10/2019 – Chúa nhật 27 TN, Năm C

Lời Chúa: Lc 17, 5-10

Một hôm, các Tông đồ thưa với Chúa Giêsu rằng: “Thưa Thầy, xin thêm lòng tin cho chúng con”. Chúa đáp: “Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu này: ‘Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc’, nó cũng sẽ vâng lời anh em. Ai trong anh em có người đầy tớ đi cày hay đi chăn chiên, mà khi nó ở ngoài đồng về, lại bảo nó: ‘Mau vào ăn cơm đi’, chứ không bảo: ‘Hãy dọn cơm cho ta ăn, thắt lưng hầu bàn cho ta ăn uống xong đã, rồi anh hãy ăn uống sau!’? Chẳng lẽ ông chủ lại biết ơn đầy tớ vì nó đã làm theo lệnh truyền sao? Ðối với anh em cũng vậy: khi đã làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói: chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi”.

 

Suy niệm:

 

Người đầy tớ đi cày hay đi chăn chiên suốt ngày.

Khi chiều về, anh còn phải lo cơm nước cho chủ.

Anh chỉ được ăn uống nghỉ ngơi khi chủ đã ăn xong.

Ðó là chuyện hết sức bình thường và tự nhiên

đối với một người làm công được ông chủ mướn.

Chủ không cần phải tỏ lòng biết ơn anh đầy tớ

vì anh đã vâng phục mọi lệnh truyền của ông.

 

Chúng ta có thể là một Kitô hữu đạo đức,

có thể đã vất vả nhọc nhằn phụng sự Chúa suốt đời.

Nhưng Thiên Chúa không phải chịu ơn hay mắc nợ chúng ta,

và chúng ta không có quyền đòi Ngài phải trả công cho xứng.

Ðơn giản chúng ta là tôi tớ của Thiên Chúa,

chúng ta chỉ làm điều phải làm.

Khó biết chừng nào khi làm được nhiều điều tốt đẹp

mà vẫn giữ tấm lòng khiêm nhu.

Những việc đạo đức chúng ta làm

có thể khiến chúng ta tự mãn trước Thiên Chúa.

Ðó là sa ngã của một số người Pharisêu

và đó vẫn là cám dỗ thường xuyên của chúng ta.

Người Pharisêu lên đền thờ cầu nguyện,

mà thực ra là khoe công trạng của mình (x. Lc 18,9-14).

Công trạng, công đức, công nghiệp có thể thành vật cản

khiến tôi chỉ thấy sự thánh thiện của tôi

mà không thấy, cũng chẳng cần tình thương của Chúa.

Việc tốt tôi làm có thể làm tôi tự tôn trước anh em.

Người anh cả chỉ thấy những năm dài phục vụ cha,

không khi nào trái lệnh,

nên anh chẳng muốn đón nhận người em út.

Làm thế nào để chúng ta thật sự khiêm hạ

trước Thiên Chúa, trước tha nhân và trước cả lòng mình.

Nhận mình chỉ là đầy tớ bình thường, không gì nổi bật,

mình chỉ cố làm tròn bổn phận được giao.

 

Có nhiều bổn phận ta phải chu toàn.

Bổn phận của một thụ tạo trước Thiên Chúa Chí Thánh.

Bổn phận là con cái của Cha trên trời.

Bổn phận là môn đệ trung tín của Ðức Kitô.

Bổn phận là anh em của mọi người.

Yêu mến, phụng sự, tôn kính, ca ngợi Thiên Chúa:

đó là điều ta chẳng dám tự hào mình đã vuông tròn.

Giả như ta có làm được điều gì sáng danh Chúa

thì cũng là nhờ ơn Chúa đỡ nâng.

Cả một ước muốn tốt lành nơi ta cũng đến từ Chúa.

 

Thiên đàng không phải là sự trả công của Thiên Chúa.

Ngài không ký hợp đồng với người sống đạo đức

để rồi Ngài buộc phải cho họ thiên đàng.

Thiên đàng là một quà tặng bất ngờ, ngỡ ngàng,

không do công của tôi, nhưng do lòng tốt của Thiên Chúa.

Thiên đàng hạnh phúc vì tôi được gần Chúa hơn bao giờ.

Chúng ta không chọn Chúa để được thiên đàng.

Chúng ta mong thiên đàng để được gần Chúa.

 

Cầu nguyện:

 

Lạy Chúa Giêsu,

Chúa đã yêu trái đất này,

và đã sống trọn phận người ở đó.

Chúa đã nếm biết

nỗi khổ đau và hạnh phúc,

sự bi đát và cao cả của phận người.

 

Xin dạy chúng con biết đường lên trời,

nhờ sống yêu thương đến hiến mạng cho anh em.

 

Khi ngước nhìn lên quê hương vĩnh cửu,

chúng con thấy mình được thêm sức mạnh

để xây dựng trái đất này,

và chuẩn bị nó đón ngày Chúa trở lại.

 

Lạy Chúa Giêsu đang ngự bên hữu Thiên Chúa,

xin cho những vất vả của cuộc sống ở đời

không làm chúng con quên trời cao;

và những vẻ đẹp của trần gian

không ngăn bước chân con tiến về bên Chúa.

Ước gì qua cuộc sống hằng ngày của chúng con,

mọi người thấy Nước Trời đang tỏ hiện. 

 

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.